17:32 EDT Thứ năm, 17/08/2017
Trường THPT LÊ THÀNH PHƯƠNG, An Mỹ, Tuy An, Phú Yên - Thi đua dạy tốt, học tốt.

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 56


Hôm nayHôm nay : 867

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 12909

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1394566

Menu tin tức

Lời hay ý đẹp

Ta sẽ đọc sâu sắc hơn, ta sẽ nhớ chính xác hơn, ta thưởng thức các sự việc với niềm thích thú lớn hơn nếu ta có một người bạn để cùng chia sẻ với ta.Pam Brown

Liên kết websites

HỆ THỐNG QUẢN LÝ NHÀ TRƯỜNG
TRƯỜNG CAO ĐẲNG NGHỀ PHÚ YÊN
TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI
Bộ GD
violet
UBND
Báo Py
vnexpress
tuanVN
24h
Facebook

Trang nhất » Tin Tức » Áo trắng » Ô cửa tím

Khi không là trò chơi

Thứ năm - 18/07/2013 01:13
AT - Tôi tên là Châu, mọi người thường hay gọi là “Châu khờ” bởi cái tính của tôi lơ mơ như người cõi trên. Ngày đầu tiên vào lớp, tôi bị cô giáo xếp chỗ ngồi trước mặt Hoàng, được nói là tôi có ấn tượng ngay lần đầu tiên gặp hắn.

Hoàng là một cây văn nghệ của lớp, có nhiều tài lẻ như đàn, hát và dẫn dắt mọi người rất tuyệt. Hắn có thể kể cho mọi người nghe một câu chuyện bịa mà ai cũng nhìn hắn với ánh mắt chăm chú và tin sái cổ, nhưng trong số đó không có tôi.

Hoàng được nhiều bạn gái lớp dưới dòm ngó. Cứ mỗi giờ ra chơi, hắn quăng cho tôi mấy bịch bánh tráng trộn của bọn con gái lớp dưới mang lên tặng. Tôi lắc đầu: “Ghê thật, con gái dạo này dại trai thấy sợ”. Nhưng nhờ vậy mà hôm nào tôi cũng có bánh tráng để ăn. Tôi thấy ớn ớn tên đào hoa này nên mặc dù trong lòng rất thích, tôi vẫn cố tình lờ đi khiến hắn càng điên hơn khi lần đầu tiên có một con nhỏ vừa xấu vừa khờ dám ngó lơ mình.

Thế là hắn bắt đầu chiến dịch cưa cẩm tôi, hết kẹo rồi tới bánh, hết bánh rồi tới sôcôla, cứ thế hắn làm tới mà vẫn chưa thể đánh gục được trái tim của tôi. Trái tim của tôi cũng biết rung cảm trước những hành động lãng mạn của hắn, nhưng lý trí của tôi luôn luôn mách bảo: “Nếu mày gục, đồng nghĩa với việc mỗi ngày mày không còn được nhận thức ăn của hắn cho…”.

Lớp tôi chuẩn bị tiết mục văn nghệ để tham gia chào đón ngày 20 tháng 11. Cả trường ai ai cũng nao nức tập dượt, lớp tôi im re, không một động tĩnh gì. Hôm đó tôi đang ngồi giải bài tập toán, bỗng Hoàng thả một xấp giấy trước mặt tôi chi chít chữ. Tôi ngước mặt lên hỏi.

- Cái gì vậy?

Hắn hất mặt nói.

- Kịch bản! Châu đọc đi rồi chuẩn bị diễn.

Tôi há hốc miệng, mắt tròn vo nhìn hắn.

- Diễn cái gì?

- Chí Phèo, Thị Nở thời nay.

- Ai là Chí Phèo, ai là Thị Nở?

Hắn cười nhìn có vẻ gian gian.

- Còn ai vô đây nữa, tui là Chí Phèo, còn Châu là Thị Nở. Châu đọc nhanh lên đi, tui soạn kịch bản này mất hết ba ngày đó, muốn bể cái đầu luôn.

Tôi xua tay từ chối.

- Thôi, dẹp đi, Châu không đóng kịch được đâu.

- Diễn kịch là xưa rồi. Cái này là kịch bản phim ngắn.

Tôi đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

- Phim ngắn hả, là sao Châu không hiểu?

Hắn nhăn mặt nhìn tôi như vật thể lạ.

- Đúng là “Châu khờ”! Cả lớp ai cũng biết, chỉ có mình Châu lơ mơ, suốt ngày cứ ôm mấy bài toán mà giải.

Tôi giận dỗi.

- Kệ tui!

Hắn giãn nét mặt ra làm hòa.

- Thôi, tui xin lỗi. Đây là ý tưởng của Hoàng đó. Năm nay là năm cuối cùng của đời học sinh, Hoàng muốn lớp mình diễn một phim có mặt đầy đủ thành viên trong lớp, sau đó sẽ gửi cho mỗi bạn một cái DVD, coi như là kỷ niệm đời học sinh. Ngày 20 tháng 11 sẽ trình chiếu cho cả trường coi, Châu thấy sao?

- Nhưng mà từ trước tới giờ Châu chưa bao giờ được đóng phim, sợ lắm.

- Có gì đâu, toàn bạn bè trong lớp. Hoàng sẽ lấy máy chụp hình xịn của ba có chế độ quay phim đem đi quay.

- Nhưng tại sao lại chọn Châu đóng vai chính?

- Châu có gương mặt điện ảnh, rất ăn hình, Hoàng để ý Châu từ lâu rồi. Đồng ý nhé.

Tôi nghe câu đó mà sướng rơn người, sau một hồi lừng khừng cũng gật đầu, xem như tôi làm nghĩa vụ cho lớp. Thú thật, tôi cũng muốn được ở bên cạnh hắn lâu lâu một chút.

oOo

Tôi đọc kịch bản và học thật nhanh. Lớp tôi đã bắt đầu rục rịch triển khai dự án làm phim này. Đứa mượn mẹ son phấn để hóa trang cho tôi, đứa tất bật đi ra Nhà văn hóa Thanh niên thuê áo quần xưa cho tôi và hắn. Đứa đi mượn đèn, đứa đi mượn chân máy. Mọi thứ đã sẵn sàng.

Hắn lại gần tôi hỏi.

- Châu thuộc kịch bản chưa?

Tôi gật đầu.

- Hơi hơi.

Hắn trấn an tôi.

- Không sao, sẽ có người nhắc thoại.

Đoàn làm phim của lớp 12A17 đã bấm máy. Cả bọn nháo nhào vì không biết quay cái nào trước cái nào sau. Thằng quay phim nổi hứng, leo lên cành cây giả bộ làm cái “bum” của đoàn phim chuyên nghiệp.

Cả đám cười ngặt nghẽo với nàng Thị Nở là tôi. Hắn bắt tôi đeo hàm răng giả mọc tứ tung đen thui, vẽ cho tôi nốt ruồi ngay ở mép to như con ve chó. Sau ba ngày quay vật vã, tôi đã cống hiến cho lớp mình những trận cười nghiêng ngả bởi kịch bản của hắn khùng ơi là khùng!

Hôm nay là ngày quay cuối, hắn quyết định sửa kịch bản. Hắn thêm vào một đoạn Chí Phèo và Thị Nở hôn nhau. Tôi giãy nảy lên.

- Không được, cảnh này kỳ cục, không thực tế...

Hắn giải thích rằng để có một kết thúc bất ngờ và hấp dẫn. Cả lớp tôi về phe của hắn, để mặc tôi đứng chết trân. Hắn kéo tôi lại và hôn vào môi tôi. À không, là môi của Thị Nở, tim tôi ngừng đập, tay tôi run run. Chúa ơi! Cái hôn đầu đời của tôi lại diễn ra như thế này sao, thật lãng nhách!

oOo

Mùa thi năm đó, tôi quyết định thi Trường Sân khấu Điện ảnh, thích làm diễn viên. Hoàng cũng chọn thi chung trường với tôi, nhưng Hoàng thi đạo diễn. Hoàng thông minh, có tính cách hài hước và học văn rất giỏi.

Kết quả Hoàng đậu, còn tôi rớt. Biết tin, Hoàng đã động viên tôi rất nhiều, khuyến khích tôi thi lại vào năm sau Hoàng tìm cho tôi nhiều tài liệu có liên quan đến chuyên ngành để ôn thi, Hoàng chỉ cho tôi cách viết văn, cách phân tích nhân vật cũng như tâm lý nhân vật. Hoàng chăm sóc tôi ăn uống, biết rõ thói quen sinh hoạt của tôi. Một năm trôi qua, chúng tôi đi bên nhau và yêu nhau…

Mùa thi lại đến, lần này tôi quyết tâm thi đậu, tôi không để Hoàng thất vọng về mình. Hôm vào phòng thi, Hoàng nắm chặt tay tôi như tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Môn văn trôi qua thật dễ dàng vì tôi trúng tủ, môn còn lại là năng khiếu, một bức tường lửa tôi phải vượt qua.

Tối đó Hoàng đến nhà tôi, mang cho tôi sữa, bánh, trái cây đủ loại mà tôi thích.Hoàng dạy cho tôi cách diễn xuất, cách trấn an tâm lý khi đứng trước đám đông. Tôi cảm động, ôm chặt lấy Hoàng. Hoàng âu yếm vuốt ve mái tóc tôi.

- Nè, thi đậu rồi phải gọi Hoàng là anh đó nha!

Tôi gật đầu đồng ý.

oOo

Tôi bất ngờ bước vào phòng thi là một sân khấu lớn khác với năm trước tôi thi. Có rất nhiều giảng viên là diễn viên và đạo diễn nổi tiếng. Tôi vừa hồi hộp vừa lo sợ, len lén vén màn sân khấu nhìn ra bên ngoài, cố tìm xem Hoàng đang ngồi ở đâu. May quá, Hoàng ngồi ở hàng ghế thứ hai, chỉ sau ban giám khảo. Hoàng như biết sự có mặt của mình sẽ tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Bài thi của tôi gồm có một con cá, một con dao, một cái thớt và một xô nước, tôi sẽ diễn như thế nào mà sử dụng hết được những vật dụng trên. Tôi bắt đầu hít thở thật sâu, lấy bình tĩnh và diễn. Tôi làm cá, đánh vảy, rửa cá, chặt đầu cá, dĩ nhiên chỉ là tưởng tượng, bỗng dưng bên dưới có một người la lên.

- Em bị dao cứa đứt tay rồi kìa, mau đút tay vô miệng để cầm máu đi.

Tôi tái mặt như bị đứt tay thật, tình huống quá bất ngờ mà ban giám khảo đưa ra khiến tôi không thể xử lý nhanh được. Tôi nhìn xuống Hoàng cầu cứu. Hoàng nhìn tôi, lắc đầu và kéo áo ra.

Tôi hiểu ý Hoàng, tôi không đưa tay vào miệng, tôi dùng hết sức xé chiếc áo đang mặc, lấy một miếng vải ngay cánh tay, băng bó vết thương và tiếp tục làm cá. Bài dự thi kết thúc, mọi người đứng dậy vỗ tay. Hoàng ôm bó hoa lên trao cho tôi.

Tôi đậu á khoa với số điểm khá cao. Sau này giảng viên chủ nhiệm của tôi nói: “Nếu hôm đó em cho tay vào miệng, chúng tôi sẽ đánh rớt em ngay”. Tôi hỏi vì sao, thầy trả lời: “Đang làm cá, tay mất vệ sinh, đứt tay và đút vô miệng khiến tay nhiễm trùng, tình huống bất hợp lý. Tôi đã thở phào nhẹ nhõm khi thấy em không làm vậy”. Thầy nào có biết, nhờ Hoàng tôi mới không ngu ngốc như vậy.

oOo

Hoàng ra trường trước tôi một năm, anh lận đận với các hãng phim, tôi may mắn hơn một chút nhận được vài vai diễn. Cứ nghĩ mối tình đầu của tôi sẽ kết thúc bằng một đám cưới, nhưng một hôm khi tôi đang đi quay phim, thì nhận được tin nhắn của anh: “Mình chia tay nhé. Anh hết yêu em rồi”. Tôi vội gọi lại ngay thì anh tắt máy và từ đó anh biến mất, không một lời giải thích…

Hôm nhận được hợp đồng phim mới, tôi đứng chết trân khi biết anh là đạo diễn.Anh nhìn tôi vẻ lạnh lùng.

- Em khỏe không?

Tôi vừa nói vừa hờn dỗi.

- Không khỏe.

Anh cười và thản nhiên bước đi. Tôi ấm ức chạy lại kéo tay anh.

- Anh đang làm cái trò gì vậy?

Anh nhìn tôi, giọng lạnh băng.

- Mình chia tay rồi em ạ. Em ráng về đọc kỹ kịch bản, anh khó lắm đó, nếu em diễn không tốt anh sẽ cắt vai.

oOo

Đêm. Tôi nằm trăn trở, lòng tự hỏi: “Anh đang làm gì vậy, tại sao lại đối xử với mình như thế?”. Tôi khóc rấm rức. Bỗng có chuông cửa, tôi ra ngoài thì ngạc nhiên, người ta đem tới cho tôi một phần bánh pizza mà tôi rất thích, kèm theo đó là một ly trà sữa, những thứ này chỉ có Hoàng mới biết tôi thích ăn.

Anh gọi cho tôi với giọng đe dọa: “Nè Châu khờ, ăn đi để còn có sức đọc kịch bản”. Tôi hét lên trong điện thoại: “Mặc kệ tôi… Đói hay no gì cũng kệ tôi, anh để tôi yên”. Anh trả lời gọn lỏn: “Mình chia tay rồi, em à”.

Hai tháng đi quay phim anh đều chăm sóc tôi theo kiểu đó. Tôi đã quá chán ngán với trò chơi mèo và chuột của anh rồi. Tôi giờ đây không còn là “Châu khờ” của anh ngày nào nữa. Hôm đoàn phim đóng máy, tôi quyết định gặp anh, nhưng anh đã bỏ trốn tôi.

Bộ phim được công chiếu, rồi tham gia liên hoan phim. Thật bất ngờ khi tôi được giải thưởng nữ diễn viên chính. Hôm tôi nhận giải không có mặt anh. Tôi nhủ thầm: “Kệ anh, tôi chẳng cần quan tâm, vì chính anh là người đã bỏ rơi tôi trước mà”.

Về nhà với cái cúp cho vai diễn của mình tôi sung sướng ngắm nghía, chợt nghĩ, mình có ngày hôm nay cũng nhờ anh… Nhưng anh lại xem mình như một trò chơi, thích thì tới, không thích thì đi. Tôi ghét anh, tôi hận con người bạc bẽo kia.

Anh nhắn tin cho tôi: “Cho anh nghe giọng nói của em một chút”. Tôi không trả lời. Lần này tôi quyết định mình sẽ là người chia tay. Anh gọi điện, một cuộc gọi nhỡ, hai cuộc gọi nhỡ, bảy cuộc gọi nhỡ...

Hai tiếng sau, có người đập cửa nhà tôi đùng đùng. Tôi vội vàng chạy ra mở cửa. Thằng bạn học chung lớp diễn viên với tôi hớt ha hớt hãi nói không ra lời:

- Sao… không nghe điện thoại… Hoàng… Hoàng… Nó mới chết rồi!

oOo

Ngoài trời đang mưa, tôi cứ chân trần chạy trong mưa mà không sợ lạnh, không sợ sấm sét, tôi chỉ sợ mình không còn kịp thời gian để đến bên anh. Nhưng tất cả đã muộn…

Tôi được biết anh ra đi vì căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. Thời gian anh biến mất là khoảng thời gian anh âm thầm chữa trị một mình trong đau đớn. Biết mình không thể qua khỏi, anh xin bác sĩ thôi điều trị, dồn hết tài sản và sức lực để làm một bộ phim cho tôi vai nữ chính. Đó là món quà cuối cùng anh dành tặng tôi, một bộ phim đúng nghĩa chứ không như trò chơi thuở nào.

 MINH VY (TP.HCM)

Nguồn tin: tuoitre.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: lơ mơ

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

TRƯỜNG THPT LÊ THÀNH PHƯƠNG

       Trường THPT Lê Thành Phương được thành lập vào tháng 8 năm 1986 trên cơ sở phân hiệu An Mỹ của trường THPT Trần Phú nhằm đáp ứng cho nhu cầu học tập của con em nhân dân các xã cánh Nam huyện Tuy An bao gồm: An Phú, An Chấn, An Mỹ, An Thọ, An  Hòa, An Hiệp,...

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Theo quý vị, đánh giá chung về môi trường giáo dục của Nhà trường là

Rất tốt

Khá tốt

Bình thường

Không đạt yêu cầu

TRƯỜNG ĐẠI HỌC NHA TRANG
dhxdmt
cdcnth